
Có ai thấy một đứa bé gái trên biển? (bạn thích bé gái, vì chúng có nhiều thứ để người ta ngắm nhìn..fụ nữ luôn fức tạp).CẢm giác đầu tiên người ta nghĩ đến sẽ là biển dành cho nó, sóng dành cho nó, và cát, và gió và những cánh buồm trắng. bởi vì nó là sinh vật duy nhất biết công dụng của chúng : chơi đùa
Ô hay.. type đến dòng này thì Mưa đổ to. DẠo này tự nhiên không thích Mưa nữa. Đang chạy vội vã..mưa ập xuống..lầm bầm, vì công việc fải đi, vì Mưa có thể làm chậm trễ giờ hẹn, làm người ướt nhẹp. Thấy mình già. Người ta già ko fải vì mỗi năm bánh sinh nhật thêm đèn cầy và wà bớt đi. Người ta già khi càng ngày càng rời xa những niềm vui. Những niềm vui mặc định có trong cuộc sống(không phải niềm vui kiếm tìm và tồn kém). Giống như hoa dại mọc rất nhiều dọc con đường. Chỉ có những đứa trẻ mới hạ người xuống ngắm nghía và nâng niu. Người lớn tỉnh táo luôn biết tránh xa thứ vớ vẩn tồn thời gian. VÀ người lớn già đi.
Bạn ko dành thời gian nhiều cho truyện tranh Nbản, nhưng con H kể nghe về chuyện gió và cánh đồng. Gió -1 anh đẹp trai(xấu trai ko thành chuyện) , nữ(1 bạn xinh gái( xấu gái ko thành truyện) . VÀ Nếu ko có cánh đồng đứng yên nhảy múa, ai biết gió đã đi ngang. Nghe cũng hay. Thấy già đi . Một đứa trẻ ko bao giời nghĩ đến việc nhờ có tui nên có bạn. Có lẽ đứa trẻ chỉ biết gào lên khóc khi nó cảm thấy buồn tay buồn chân ko có ai đó chạm vào, tư duy triết lý vớ vẩn điều đó có nghĩa là 1 đứa trẻ chỉ biết nó luồn cần mọi người. Và nó sẽ cười khi ta đến, nó sẽ khóc khi ta đi. có gì sai nếu ta cần aikhác? Chỉ có người lớn mới cho rằng điều đó là lệ thuộc, dở hơi hay yếu đuối. Và người lớn già đi
Một đứa trẻ ko ngại gọi thương yêu, ko xấu hổ vì đòi che chở, không dấu diếm khi nhớ nhung, không lưỡng lự khi cho. Và người lớn già đi
Tạnh Mưa. SẼ lại có cơn Mưa khác, vì đó là hiện tượng vậy lý. Những câu chuyện cũng còn, những đứa trẻ sẽ còn. Và người lớn già đi
No comments:
Post a Comment