
Người già ngủ ít nghĩ nhiều mà nhớ còn nhiều hơn. Họ nhầm lẫn, lộn xộn với hiện tại nhưng lại rất sáng suốt, vui vẻ cùng quá khứ. Quá khứ xa đến nỗi con cháu kinh ngạc. Bà ngoại Thảo nhớ chuyện năm 6 tuổi từng được ông ba tàu hàng xóm dạy cho vài chữ tàu và tuyên bố "Con nhỏ này siêng" , nhưng bà ngoại có thể để quên cánh cửa nhà không đóng suốt cả buổi chiều. Nguời già tựa như viên sỏi giữa dòng nước đẹp. Khi nắng soi rọi chúng lắp lánh kỳ lạ, nhưng khi bóng râm xuất hiện,chúng chìm dần trong nước lạnh. Họ tạo ra những phiền phức mà ta không thể tức giận càng không thể im lặng. Có lần Thảo nghe kể về bà cụ nọ được đưa vào viện dưỡng lão vì cụ luôn khiến con cháu bực mình. La thì không nỡ và mang tội nhưng không la thì không chịu được. "Có cái ghế mà bà cầm đem ra đem vào nhà cả buổi chiều".
No comments:
Post a Comment