
"Khi con nguời ta cô đơn, sẽ xuất hiện những nghịch cảm, vừa muốn hoà đồng, vừa muốn trốn chạy trước thế giới, vừa tàng điên vừa tỉnh táo từng sát na, vừa buồn tủi vừa ly thân hạnh phúc"(Văn CẦm Hải-TRên dấu chim di thế)
Trời vừa mưa xong, thấy lạnh 1 chút, thấy đường vắng 1 chút.
Thảo leo cầu thang vào lớp, có cảm giác trong đó rất nóng rất ngộp.Nhìn thấy 3 đứa bạn đang ra hiệu bò lên từ cửa sau,Thảo bỏ lại cuốn sách cho con bạn ở ngay bậc thềm lớp và bước ra.
Hành lang trường vắng, thỉnh thoảng 1, 2 người bước ngang, gió thổi vài tờ thông báo dán hững hờ trước cửa lớp. Thảo dựa lang cang, đứng nhìn mảnh đất phía bên dưới. Một mảnh đất bỏ trống nhưng chắc chắn không phải bỏ hoang, giữa lòng thành phố nếu tồn tại một mảnh đất bỏ hoang sẽ có không biết bao nhiêu ngôi nhà làm bằng lá, bằng ni lông, bằng tôn tái chế mọc lên san sát. Mảnh đất nham nhở , cát, gạch , ống nước, nó nham nhở như vậy đã từ lâu rất lâu, ít ra là từ lúc Thảo bắt đầu học và cho đến lúc chuẩn bị thôi học. Giữa trời tối gió lạnh, mảnh đất âm u buồn kinh khủng. Thảo tưởng tượng nó như một gương mặt người già, đã qua , và sắp đi khỏi đời. Nó hiu hắt, quạnh vắng, lạnh lùng, vô chừng những cảm giác tiêu cực khi Thảo đưa mắt nhìn nó từ hành lang đối diện fòng học. Tự nhiên Thảo mỏi chân, Thảo ngồi xuống bậc cầu thang cuối cùng, thở nhẹ nhàng, thấy hơi thở mình cũng lành lạnh như không khí ẩm xung quanh.
Sân trường là mẩu đất vuông bé tẹo. Bé tẹo so với tầm vóc ngôi trường, bé tẹo so với lượng người học ra vào mỗi ngày. Nhưng lúc này, nó có vẻ thoáng và xinh xắn. Người ta lót những viên gạch màu đỏ theo đường ziczac. Độ khoảng 3 mét là một gốc cây to, và khoảng 5 gốc cây là hết sân. Dưới những gốc cây to, cỏ dại mọc đầy .Xanh.Xanh khủng khiếp,xanh ướt mắt. Có lẽ trời tối, cỏ lẽ gạch đỏ, nhưng những cây cỏ dại đột nhiên đẹp lạ lùng trong một buổi chiều. Thảo ngồi và ngẫm nghĩ, có khi nào đó là cỏ giả? Hôm nọ Thảo đi với bạn đến một quầy bán hoa giả, Thảo bật cười vì chúng đẹp như những bông hoa thật, chúng cũng có cái màu vàng heo héo, cũng những nếp nhăn nhè nhẹ. "Thế này thì lũ hoa thật sẽ bị nghi ngờ nhân cách thôi". Đột nhiên Thảo muốn đụng vào lũ cỏ dại ấy. Khẽ chạm nhẹ vào chúng, để biết cái màu xanh ấy là gì? Nghe dở hơi chưa, nhưng Thảo muốn vậy. Và đó là những cây cỏ dại thật, vì chúng mềm , mỏng dưới bàn tay Thảo, chúng không có tí nào của nhựa hay đường cắt may kim loại.
Thảo lấy điện thoại. Thảo muốn gọi ai đó, để kể về cây cỏ dại màu xanh như giả mà lại thật (?!) Một cái list dài nhảy từng chữ cái từ A - Y. Và không gọi ai cả. Ai sẽ nghe nói điều kỳ cục như vậy. Thảo nhắn tin cho Mơ " Tao đang ngồi ở khu ghế đá trong trường. SÁch của mày tao để bậc thềm cửa lớp". Không đầy 2 nụ cười tnhắn trả lời "MÀy bị gì ah? sao ko vào học?CHút nghỉ giải lao tao chạy xuống". Ngồi đợi nó hay đứng lên đi về? Gió lại thổi. Sáng nay Thảo ghé đưa con pé 1 món quà. Nó sắp đi xa. Khi Thảo lòng vòng trong tfố chọn vài chỗ quen thuộc chụp ảnh cho nó, Thảo thấy buồn buồn, thấy nhớ nhớ một cái gì đó kỳ lạ- nỗi nhớ rất mỏng, rất dịu dàng. Một năm Thảo gặp nó 3 hoặc có thể 2 lần.Điện thoại nhiều hơn, gặp ol nhiều hơn. Và Thảo không hiểu Thảo lại thấy nhớ. Thảo càng không biết Thảo đang nhớ gì.
Tấm ảnh cuối cùng Thảo chụp là nhà nó. Ngôi nhà có mảnh sân fía trước trồng vài cây thân cao, nên đứng từ ngoài nhìn vào trông rát mát mắt. Thảo đoán người fụ nữ trogn ngôi nhà sẽ rất buồn khi con bé đi. DẠo trước khi anh nó đi, mỗi lần đi ngang ngôi nhà, nhìn lên cửa sổ fòng anh nó, Thảo đã có cảm giác thiếu hụt. Từ tuần sau Thảo sẽ không nhìn ngôi nhà mỗi lần đi ngang nữa, vì chẳng còn ai trong ngồi nhà đó Thảo biết. Thật buồn. Buồn ghê chừng, khi đột nhiên ta không còn mối liên quan nào đến một điều gì đấy. Ngôi nhà đó với Thảo sẽ giống những ngôi nhà khác, những ngôi nhà nằm san sát , chen chúc, lấn ép nhau trên con đường mà Thảo đi qua. Thảo không còn lý do để ngắm nhìn nó. Đúng là Thảo nên buồn vì điều này. Nhưng nếu Huan biết Huan sẽ nhăn nhó và bất an " có ngôi nhà thôi mà em..." Thảo muốn rủ nó đi chơi với Thảo hết chiều nay, hết những cơn mưa ngừng rồi lại tiếp của trời bão, nhưng nó chỉ còn 3 ngày cuối cùng bắt nó đi với Thảo để làm gì?
4h. Mơ không xuống. Thảo đi về, muốn nói chuyện với ai đó mà cũng muốn im lặng một khoảng, đi lòng vòng trước khi quyết định có gọi ai hay dắt xe ra về một mình.
Đường phố nóng lên một cách chậm rãi. Đâu đó vài sợi nắng vàng của buổi chiều. Thảo đọc blog con bạn. Tự nhiên muốn khóc -"tất cả cảm giác tự nhiên có của em đều..đáng sợ" VẪn là Huan. Thảo nhớ hôm nào trong những ngày cũ, Huan có chở Thảo đi đường ĐBPhủ giữa lúc tối trời và một cơn mưa chưa kịp hết. Tự nhiên lúc ấy Thảo nhớ Huan, mặc dù nhích người lên xíu nữa Thảo đã chạm vào vai Huan. Đúng là những cái gì tự nhiên đều đáng sợ. Thảo sợ phải đọc những trang blog, mặc dù Thảo quan tâm đến nó cũng nhiều như mọi người hiện tại. Vì đó là thế giới của người nào đó. Thảo sợ khi phải chiêm ngưỡng thế giới người khác. Hoặc nó quá vui, hoặc nó quá buồn. Nó làm Thảo cảm thấy thế giới của riêng Thảo bị bỏ rơi. Nói một cách thẳng thắn, Thảo thích bản thân mình - như những người trẻ tuổi , nhưng Thảo không thích nhìn mình - như những người trẻ tuổi. Thảo thích con nguò8i Thảo đang trở thành, nhưng Thảo không sống chung được với nó. Tựa như một con diều rất thích gió mà lại loay hoay, vất vả , mò mẫm và chiến đấu với gió để không thua cuộc.
Tuần này với Thảo rất kỳ lạ. Đầy những vấp té, xin lỗi, va chạm, sai sót. Những thứ vớ vẩn linh tinh như làm mất cuốn sách của bạn, như đánh rơi chìa khoá xe giữa bãi giữ xe..vv..Ghép lại chúng thì chỉ là một bức tranh hơi ít màu vui nhưng chả là gì với nhữn gbiển nguời đau khổ ngoài kia. VẬy mà sao Thảo thấy mệt lắm. Thảo thấy như đang say sóng, những đợt sóng nhỏ, từ từ ập vào bờ. Hết một ngày là thu nhặt được bao nhiêu sự cố. Thảo hay kể Huan nghe, nó làm Thảo thoải mái, nó làm Huan cười. Nhưng rồi cuối cùng Thảo vẫn thấy nhọc nguời. Sáng qua, một cách ngẫu nhiên, một cách không thể hiểu tại sao, Thảo bị hứng trọn đống nước từ toà nhà 2 tầng. Thảo chỉ muốn ngồi xuống khóc 1 trận to cho đã tức trong người, nhưng đến chiều lại bật cười rũ rượi khi kể lại cho bạn bè nghe. Suy cho cùng ai lại tầm thuờng đến nỗi chỉ vì những chệch choạc bình thuờng của cuộc sống mà lại ngồi bệt xuống khóc ? Thảo đã muốn vậy. Thảo không tầm thường
Hết thêm ngày nữa, 5h chiều đường phố đông quá. Không có nhiều gương mặt tươi tỉnh khi người ta chạy ra đường. Ngày mai Thảo sẽ ngủ thật nhiều vì đã cuối ttuần, trong giấc ngủ của mình mọi thứ vẹn nguyên tươi mới. Những giấc ngủ rất hiền lành và chiều lòng ngườ
No comments:
Post a Comment